Những buổi chiều để hát

Một buổi chiều nắng nhạt, mênh mông chưa đủ để đón lấy tay người. Nàng chạy về phía cánh đồng, tìm chút khói của mùa Hạ nồng nàn sau những ụ rơm khô. Nhưng đã xa quá rồi… Những câu thơ trong“Những buổi chiều để hát” của Phạm Đoàn Thiên Thư ùa về theo gió, như hơi thở của nàng lúc này vậy:

Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời.
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình, có níu cũng vuột thôi!

Cuộc sống vô thường, đến rồi lại đi như một lẽ tất yếu của đời. Vậy mà sao đôi khi mọi thứ lại mong manh như vậy? Mong manh như một cọng rơm khô, mong manh như một chiều nắng nhạt, mong manh như một Khúc Thụy du… Tất cả không đủ cho nàng buộc nổi một mảnh trời riêng.



Đúng là: “những gì đã qua mấy ai còn giữ lại”, có chăng cũng chỉ là những kỉ niệm còn sót lại và sẽ tàn phai theo thời gian mà thôi? Kỉ niệm thì không bao giờ mất, nhưng nó cũng sẽ không còn trinh nguyên như cái thuở ban đầu. Khúc hát vơ vơ, đường đông, phố chật hẹp, những chiếc bóng nối dài trên phố? Ta đi tìm ai?

 
Ta muốn hát trong những mùa khói bụi
Nắng trở chiều trên những khúc đường đông.
Một, hai, ba ... đi tìm hình với bóng
Ta trở về đối diện với tình không.


Nàng có cố đi tìm đâu, thôi thì cứ theo lẽ “vô vi” đi để khỏi phải trở về “đối diện với tình không” như cô gái trong những câu thơ này. Đừng cố buộc lấy một mảnh trời nào cả để mình khỏi thêm những vết loang lổ như xưa. Một chút có vẻ như cô độc, nhưng những câu thơ vẫn vút lên nhẹ nhàng làm sao:

Em muốn hát những bài phố Trịnh
Khúc thụy du lưng lửng giữa núi đời.
Em muốn cầm tay anh mà hát
Sớm mai hồng cho se sẻ có đôi.

Em muốn hát về anh, anh ơi!
Em muốn hát những khúc yêu người ...


Một buổi chiều nắng nhạt. Phố chật. Người đông. Vẫn muốn hát về những tin yêu của kiếp người, dẫu biết cuộc đời quá rộng và lòng người thì quá chật hẹp và xa xôi…


P/s: Bài cũ trên blog cũ_9/2012.
--------------------------------------------------------------
NHỮNG BUỔI CHIỀU ĐỂ HÁT

(Thơ: Phạm Đoàn Thiên Thư)

Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời.
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình, có níu cũng vuột thôi!

Ta muốn hát trong những mùa khói bụi
Nắng trở chiều trên những khúc đường đông.
Một, hai, ba ... đi tìm hình với bóng
Ta trở về đối diện với tình không.

Em muốn hát những bài phố Trịnh
Khúc thụy du lưng lửng giữa núi đời.
Em muốn cầm tay anh mà hát
Sớm mai hồng cho se sẻ có đôi.

Em muốn hát về anh, anh ơi!
Em muốn hát những khúc yêu người…



Share on Google Plus

About nguyentien

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét