Tự khúc tháng Giêng

Tháng Giêng. Ngày mới, mở mắt ra thấy mặt trời lên cao như ngọn đuốc. Bừng lên, tan mọi âm u. Hạt lách tách cựa mình bung vỏ, mầm vươn vai gọi cuộc sống... và đời vang lên những vọng âm xanh.
Tháng Giêng. Huế - mưa và lạnh. Thèm da diết một chút nắng của phương Nam. Mưa vẫn cứ thích chơi trò ú tim với mảnh đất này. Chẳng biết có phải ở vào một vị trí địa lí đặc biệt hay là cố đô của nhiều triều đại mà hơn nửa chu kì của vòng quay trái đất Huế đều mưa. Mưa tháng Giêng bỗng làm cho người ta nhớ đông kinh khủng. Cũng là mưa trời, cũng rơi tí tách, là khúc lệ của muôn đời, quen riết là sao vẫn nhớ: cái lạnh mùa đông cắt da cắt thịt, lúc thì mơn trớn má hồng, rồi có lúc như một con ngựa bất kham quất tới tấp vào khuôn mặt non bé bỏng. Đường còn dài  và còn rất xa...! Kỉ niệm đầu mùa ai dễ quên? Đã thế tháng Giêng sao cứ còn thích níu kéo. Mà không níu kèo gì lại cứ thích ôm dai dẳng mấy trận mưa và gió rét, rồi cứ như lưu luyến chẳng muốn rời xa. Miền Trung tháng Giêng không mưa là lạ, nên chi thiếu mưa thiếu rét là người ta nhớ...! Nên chi ông trời cũng “độ lượng” lắm, ban cho nơi đây một tháng Giêng không có mặt trời!
 Thời gian lại chưa bao giờ chưa bao giờ đủ thông minh để dừng lại. Cuộn chặt mình trong chăn ấm ta vẫn nghe hơi thở của gió thì thầm với mùa xuân, hoa mai cựa mình nảy búp, cành đào khoan khoái bung hoa...Tình yêu và sự sống tra hạt vào lòng đất!
Ra Giêng ngày rộng tháng dài. Giấy trắng chờ mực đen, cây bút chờ bàn tay. Những khoảng trời chờ những cánh chim “viết” lên những đường bay vô tận. Những dòng sông chờ những chuyến đò cần mẫn ngược xuôi. Tháng Giêng. Mưa. Không thấy nắng nở trên đầu. Nhưng cả đất trời, lòng người đều muốn “khai bút” cho mình được bay cao và bay xa... 
(Mộc Miên)
Share on Google Plus

About nguyentien

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét