Cứ thấy mình chông chênh giữa hai bờ quên nhớ
Biết thế rồi có giữ lại được đâu
Thêm một mùa mưa ngâu
Kỉ niệm ùa về trong nhau cho cơn mơ hoang hoải
Bỗng chốc ngoái đầu nhìn lại
Đã thấy bỏ rơi phía mặt cười…
Dấm dúi những ngày xưa vào trong một hố sâu
Vùi lấp kĩ để người đời thôi đào bới
Để những lúc dẫu lòng chới với
Cũng không cố gắng tìm về…
Những cơn mưa thôi ngột ngạt đê mê
Tìm lại nụ cười ai đánh rơi trong một chiều nắng ráo
Tìm lại mặt người sau những cơn mê ảo
Bất tận ngày dài trong những vùi lấp xa xưa
Thôi ta về trong một chiều mưa
Vẫn nụ cười vẫn đôi môi mọng căng chín đỏ
Chỉ cần một phút chân thành bày tỏ
Quay về phía mặt cười cho lòng bớt chông chênh…
(Sài Gòn, 11/07/2012)
P/s: Một bài thơ cũ post lại từ blog cũ Cà Phê Muối. Chia sẻ cùng mọi người nhé!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét