Tản mạn ngày mưa
Mưa…
Con phố ướt mèm, như chưa bao giờ được ướt…
Khi nắng thèm một cơn mưa dội vào lòng,
Lúc mưa rồi mới tỉnh queo,
Hoá ra mình đã ướt từ lâu rồi…
Mưa…
Là ông trời buông tay với những gì không thể giữ lại nổi…
Là những giọt nước đã quá nặng oằn lên vai
Bây giờ được thả trôi…
Đó là quy luật tạo hoá
Cố nhiên không phải là một sự khiên cưỡng nào cả…
Mưa…
Ta cũng phải học cách thả trôi...
Những gì không phải là của mình...
Bước chậm lại,
Giữa một con phố ngập sũng nước,
để biết rằng
nếu không thay đổi,
chắc hẳn những giọt nước kia sẽ làm ta ngập chìm
biến ta thành một nơi ao tù nước đọng gì đó mà ta không hay...
Bước chậm lại,
Và học cách buông tay với những gì mình đang có,
hoặc có thể đã mất mà ta ko hay biết
hoặc đã mất nhưng ta quá ngộ nhận...
bước chậm lại,
và học cách từ bỏ
những gì không thuộc về mình...
Đôi khi,
Học cách im lặng còn hay hơn vạn lời nói,
bởi những gì không nói thì sẽ còn mãi trong trái tim ta,
bởi những gì không nói,
sẽ mãi mãi đi theo ta đến suốt quãng đời còn lại...
Đôi khi,
Học cách lặng im,
Để những gì không nói ra sẽ theo ta đi đến suốt cuộc đời !!!
(Mộc Miên, tháng 12/2012)
P/s: Thời tiết đỏng đảnh, mưa gió ủ dột. Ngồi đọc lại bài này từ blog cũ, đôi khi gặp lại những cảm xúc mình đã bỏ rơi đâu đó từ rất lâu....
Và... tặng những ai đang chông chênh qua những miền đau!

Thế tớ là người đầu tiên xem lại cảm xúc cũ của Mộc Miên rồi, hi.
Trả lờiXóatớ đang thèm lắm một cơn mưa...
Chúc MM cuối tuần vui nhé!
Entry mấy năm trước rồi chú! Hì hì ngoài đời cháu nhí nhảnh hơn mấy con chữ cháu viết nhiều chú ạ! :)
Trả lờiXóaLang thang nên em vào nhà chị thôi ạ, chị qua bên blogspot này cũng đông vui quá ha? Rất vui được gặp lại chị ạ!
Trả lờiXóa