Đêm muộn. Không phải là một đêm rằm với ánh trăng sáng tròn. Ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc, ta chỉ có thể ngồi nhìn ngắm ánh trăng khuyết của những ngày đầu tháng mờ ảo dưới ánh đèn điện đường. Điểm nhìn ấy vốn dĩ hạn chế rất nhiều thứ trong ta.... Dù sao, cũng thấy hạnh phúc khi ở một góc nhà chật hẹp giữa một thành phố chật hẹp, ta vẫn còn được ngắm trăng qua bậu cửa sổ.
....
Nhiều khi tự hỏi, cuộc sống này phải chăng chỉ như ánh trăng ngoài kia? Lúc tròn, lúc khuyết, lúc vơi, lúc cạn. Chẳng có điều gì miên viễn, cũng chẳng có điều gì vẹn tròn, chẳng có hạnh phúc nào tròn đầy... Chỉ có những khoảnh khắc ta biết mình thật sự sống trọn vẹn đến từng phút giây, kể cả yêu thương. Những ngày trăng khuyết, ta lại chờ đợi hồi hộp đợi đến ngày trăng tròn. Để rồi qua những ngày trăng tròn ngắn ngủi, ta lại sống lặng lẽ với những ngày trăng khuyết. Phải chăng, cứ phải đi qua nhiều khoảnh khắc không trọn vẹn, mất mát, con người ta mới tìm được những ngày hạnh phúc tròn đầy? Ánh trăng vẫn mãi "tròn - khuyết - tròn" cứ như quy luật của cuộc đời, và rồi cũng như dòng chảy bất tận của thời gian - quay tròn nhưng vẫn vô tận không ngừng. Cứ một mùa trăng tròn, ta lại cứ thấy mình khuyết mất một điều gì đó... có lẽ là thời gian!
...
Lặng mình cùng một bản nhạc cũ. Bạn hỏi: "Sao lại cứ nghe hoài một bản nhạc như thế". Ừ, đơn giản là thích nghe cho đến lúc nào "thấm" thì thôi. Như đó là một bản nhạc về trăng, về một mối tình, về những kí ức... tưởng chừng như ánh trăng ở ngay dưới chân mình mà ta chẳng thể nhặt lên. Kí ức đôi khi như một thứ ánh sáng ma mị đuổi theo ta như bóng trăng, nhưng chẳng bao giờ ta chạm vào được.
....
Không biết là ta đã lặng lẽ như thế qua mấy mùa trăng tròn khuyết. Dẫu ngày mai chớm đông, có mơ về một mối tình xanh xao nào đó, thì liệu ta có bao giờ tiếc nuối cho những giấc mơ lỡ làng kia không? Những đêm mùa thu trăng sáng, ta soi tỏ lòng mình giữa nhân gian. Nghe tim mình chất chứa, nghe đời mình nỉ non... Và rồi, ta biết mình cần gói ghém tất cả những buồn vui ấy như một thứ hành trang để ta sống xứng đáng như những ngày đầu ta đã sống... Ta tin, tin vào chính bản thân mình.
"Buồn vui của ngày hôm qua ta mang theo
Em chờ, em mơ, em hi vọng
Dù đời xô ta về đâu, sống xứng đáng cho ngày đầu"
...Và. Ta thấy trăng như dưới chân mình...
(Mộc Miên ngày 12/11/2013)
Ca khúc: Trăng Dưới Chân Mình
Ca sĩ: Thu Phương
Sáng tác: Trần Lê Quỳnh


Cảm ơn Niềm Tin ạ!
Trả lờiXóa